Không phải cứ muốn là được


         Có những chuyện không phải bản thân mình cứ muốn là được đâu, muốn là một chuyện và nỗ lực lại là chuyện khác. Vậy đấy, bây giờ nghĩ lại đúng là bản thân tôi chưa từng quyết định cho mình một việc gì cả. Đôi khi làm một đứa con vâng lời quá cũng không tốt như mình nghĩ. Bản thân còn rất nhiều bồng bột, 20 tuổi rồi nhưng mà sao vẫn còn con nít đến thế, đỗi với người khác mình là một người trưởng thành nhưng hơn ai hết tôi biết bản thân mình thực ra rất trẻ con. Có đôi khi bố mẹ rất hiểu con cái nhưng có khi lại chẳng hiểu gì hết. Đôi khi con chỉ muốn nói với bố và mẹ rằng con chẳng thích trường này chút nào cả, cũng ghét ngành này nữa, mà ghét thì học thế nào đây? Nhưng đã lần nào bố mẹ chịu nghe con nói hết đâu. Nhiều ước mơ, nhưng trong những giấc mơ ấy chỉ có một cái là thật. Con không phủ nhận con bị ảnh hưởng bời bố và anh, nhưng con thích. Đa phần con gái sẽ thích mặc đẹp và làm những công việc nhẹ nhàng, nữ tính, nhưng cũng có một phần nhỏ rất thích những công việc đầy hấp dẫn của phái mạnh. Và thật ra con lại thuộc số ít bố à! Bố biết không, mỗi lần bố vác đồ đi sửa một thứ gì đấy con đều rất thích thú, lúc đấy nhìn bố thật tuyệt, cứ như mọi thứ đều là chuyện nhỏ vậy. Lớn một chút, con thích những bức tranh hơn, ngoài những tranh manga thì những bản vẽ luôn cho con những dạo rực khó tả. Nó cuốn hút con tìm hiểu về nó, bố biết không, con luôn nhìn bố và anh, đầy ngưỡng mộ, những mô hình anh làm, những khối bu-lông, ốc vít, hay tất cả những vật dụng trong hộp đò nghề của bố, con đều biết hết, có lẽ mà vì thế con chẳng mấy khi nhờ bố sửa xe cả. Mẹ vẫn thường trêu con khi nói chuyện với bố: ” nó có bao giờ cần ông đâu, ông vác cà lê hay mỏ lết thì nó cũng thế, nhà này ngoài con thu ra, thằng Vương với con Thủy kém gì ông đâu mà”. Mẹ vẫn thế, vẫn luôn để ý, nhưng mà thật ra lại không hiểu. Bố là một thợ sửa chữa giỏi, anh lại là một tên láu cá thông minh, chẳng thế mà tụi con có hẳn một  bàn bi-a mini còn gì. Càng lớn hơn con càng thích vẽ, ở nhà mình cứ rảnh rỗi con lại lôi giấy ra vẽ, nhiều và đốt thời gian đến nỗi mẹ phát cáu, còn cấm không được vẽ và dán khắp nhà nữa chứ, lúc ấy chị cũng đi học đại học rồi. Những bức tranh của con không treo ở nhà hay dán lung tung nữa, thay vào đấy chị đem chúng ra phòng trọ treo, còn chụp về nhà nữa, ôi chao con vui lắm! Càng ngày con càng thích vẽ hơn, chán nghĩ thì lại lôi ra chép tranh, những lúc đấy là những lúc con vui nhất, mẹ biết không con luôn tự nhủ là phải vẽ thật đẹp, đẹp hơn nữa để sau này có thể thiết kế ra được ngôi nhà mà mình mơ ước, nhất định ngôi nhà đấy phải do mình thiết kế. Ước mơ cứ thế lớn dần lên trong con như vậy đấy. 

         Trước 7 tuổi nếu ai hỏi con thích gì, con se thành thật mà trả lời rằng búp bê và kẹo ngọt và theo anh trai đi chơi. Nhưng tới khi con lên 10 thì con sẽ trả lời là tranh và vẽ tranh. Lớn một chút nữa, khi con 15 tuổi, ai hỏi con, con sẽ lại trả lời là kiến trúc. Và có lẽ câu trả lời cuối cùng ấy cũng chính là ước mơ mà con không bao giờ thực hiện được. 15 tuổi, khái niệm ấy thật mơ hồ, chỉ là thích mà thôi, có khi nếu lúc ấy, ai hỏi con hiểu  thế nào về kiến trúc, con chỉ có thể trả lời là: “vì cháu thích những ngôi nhà”. Thật ngốc phải không? Cho đến tận bây giờ nghĩ lại, tôi rất tiếc, bất lực. Tại sao tôi lại yếu đuối đến thế, đôi khi tôi biện minh cho bản thân mình rằng, bời vì tôi là con gái. Ngu ngốc! Tôi hoàn toàn sai rồi, không phải vì tôi là con gái mà vì thực ra tôi không có quyết tâm, không có quyết tâm nói với bố mẹ, không có quyết tâm thực hiện nó, càng chưa có quyết tâm nỗ lực vì ước mơ ấy một lần nào cả…  cuộc sống không có chữ “nếu”, vì vậy mà nó vẫn mãi chỉ là một giấc mơ mà thôi, một giác mơ dai dẳng mà có lẽ đã trở thành tiếc hận trong tôi…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: