Khi còn nhỏ con như thế nào mẹ nhỉ?


Khi còn nhỏ con như thế nào mẹ nhỉ? Mẹ bảo khi sinh ra mắt con hơi sếch nè (chỉ hơi thôi mẹ nhỉ). Mẹ còn bảo con là đứa trắng nhất mà! Mẹ bảo giống cục bông nha, tròn tròn và trắng trắng. Nghe thế nào ý mẹ nhỉ, nhưng con thích. Con còn nhớ lúc con đi chưa sõi lúc nào cũng là chị bế đi chơi, chị lúc nào cũng trông coi  hai anh em  con, một đứa ngang hông còn một đứa thì dắt tay, tất nhiên là con được bế rồi, chị vừa nhỏ vừa gầy lại đen nữa thế mà giỏi thật, trông được hai tiểu quỷ nghịch ngợm.

Rồi từ lúc nào chị không còn phải theo chăm sóc cho hai con quỷ con nữa, con cũng  không còn ngồi ngang hông chị nữa mà  theo quỷ anh đi chơi mẹ nhỉ! Chỉ bám anh thôi, mà anh thì chỉ chơi với hai thằng em nhà cậu, lúc nào cũng gạt con ra hết à. Con không muốn đâu, mà về mách mẹ thì anh không cho theo chơi nữa. “Anh bắt nạt con mẹ ơi. Anh không thèm chơi với con. Oa oa oa” nhiều lần, rất nhiều lần con chỉ muốn về mách mẹ thôi, nhưng con sợ, sợ rồi anh không thèm chơi với con nữa, không cho con theo nữa. Cứ theo anh thôi, rồi từ lúc nào cái gì anh thích, anh muốn có, con lại cũng như anh, thế nên anh mặc gì, mặc như  thế nào thì con cũng như  thế. Mẹ mua váy con vứt vào xó, oa oa khóc đòi mặc quần giống anh cơ. Mẹ cũng chỉ nhìn con nước mắt ngắn nước mắt dài mà thương. Chắc vì thế mà bố thường nói yêu con là thằng “dởm” của bố. Con rất thích, vô cùng yêu cái điều ấy mà bố dành cho con. Cho  đứa út nhỏ của bố. Thế rồi cứ thế con lớn dần lên, không yếu đuối và rất bướng bỉnh, nghịch ngợm có thừa, nhưng dịu dàng và nữ tính thì… hình như  thiếu trầm trọng, có lẽ vì lúc đấy con còn nhỏ.

 Bước vào mẫu giáo, mới đi học chưa được bao lâu, con trèo lên cổ thằng nhóc hàng xóm đánh nó một trận chỉ vì nó dám phá hỏng trò chơi của con. Con khinh thường nó vì nó về méc mẹ nó khiến con không đựơc bé ngoan. Nhưng  mà khi biết được mình không được bé ngoan mẹ không biết con đã hối hận tới mức nào đâu, cô giáo mắng con, bảo con như thế  không tốt, con buồn và khóc oa oa, thế  mà bố mẹ và chị lại cười, lại còn cười to nữa chứ, con chẳng hiểu gì cả, khóc to hơn nữa, khóc nấc lên vì chẳng ai hiểu con, chẳng nói con vì sao lại cười, con càng ấm ức hơn. Thế rồi mẹ kéo con vào lòng, lau nước mắt cho con,bố cũng chẳng cười nữa, còn khen con nữa, bố bảo : “ con gái bố giỏi quá, nhất luôn”. Chỉ như thế thôi cũng đủ khiến con không khóc nữa, cũng đủ để cho trái tim nhỏ bé ấm áp. Nhưng lúc đấy cũng là lúc con ghét thằng nhóc ấy hơn, được sự yêu quý của các anh hàng xóm, con thường xuyên khiêu chiến với nó, cùng anh và hai thằng nhà cậu bắt nạt nó nhiều hơn, mặc kệ mỗi lần mẹ nó tức giận sang nói với mẹ, anh em bọn con đều làm lơ, ngược lại cường độ chỉ có tăng chứ không giảm, ngày càng đủ kiểu . Mạnh mẽ . nghịch ngợm và quên  quên mất con vẫn là con gái cho tới cái ngày mà con mặc bộ váy ấy. Khi các cô bé cùng tuổi khác lúc nào cũng mặc váy, lúc nào cũng thơm mát, sạch sẽ và nhẹ nhàng thì con lại quần ngắn áo cộc, toát mồ hôi đánh nhau và đuổi bắt không ngừng. Con rất thích những mùi thơm nhẹ ấy chính vì vậy con độc chiếm nó, không cho tên con trai nào tới gần, hay bắt nạt họ. Và điều quan trọng nhất chính là con nhận ra mình  không cho phép điều đấy xảy ra mà quên mất chính bản thân mình cũng có thể có những thứ đấy;chỉ là con đã vứt nó đi và chọn cho mình điều khác. Cho tới một ngày, mẹ mua một chiếc váy trắng tinh ấy, hai tầng bồng bềnh, con rất thích, con đã không hề ngần ngại mặc nó. Ngày con mặc nó xuất hiện trước mắt bạn học con biết lúc này con chính là một cô công chúa nhỏ, dễ thương, cũng thật thơm và sạch sẽ. Lần đầu tiên con thấy mặc váy cũng thật thích, không tới mức khó chịu như con tưởng.Nhưng con nhận ra nó không thích hợp với con cho tới khi anh không cho con đi theo nữa, con mặc bộ váy sang nhà anh hàng xóm chơi với anh, nhưng mà dù trong mắt bạn học con có thay đổi đáng ngạc nhiên tới đâu trong mắt các anh thì con vẫn chỉ là con nhóc lấm lem với những trò chơi của các anh, mặc váy con đã không thể trèo cây được, chỉ đứng dưới mà nhìn với ánh mắt thèm thuồng mà thôi. Con thầm nghĩ thật ngốc mới mặc bộ váy này sang chơi với anh. Như  chợt nghĩ ra điều gì anh mỉm cười rồi trèo xuống dắt con đi chơi, anh bảo có trò hay lắm. Con vui lắm, cười híp mắt theo anh mà không biếy rằng nụ cười ấy chẳng tốt tý nào. Khi con hiểu ra tất cả thì chiếc váy kia đã không còn nguyên vẹn nữa rồi, những lỗ to lỗ nhỏ chi chít trên chiếc váy, loang lổ tro bụi. “ Thật bẩn, thật…bẩn” con chỉ muốn hét lên và hỏi tại sao? Tại sao? Thế mà anh lại cười và nói “ thế này mới giống em chứ, đẹp mà”. Cô bé dễ thương không còn nữa, giờ đây lấm lem, quay về với chính mình rồi, tại sao lại khóc? Tại sao lại không vui? Tại sao? Tại sao? Con cũng không biết nữa. Chỉ biết rằng con đã đánh mất đi thứ gì đấy, một thứ rất quan trọng. Con vứt bộ váy vào xó, quyết không bao giờ nghĩ tới nữa. Một kỉ niệm buồn trôi qua, đọng lại trong đầu con nhóc  như con một dấu chấm hỏi vô cùng lớn. Nhưng anh đáng ghét không phải không  trả giá nha, có lần chơi bắt cướp, anh bảo anh làm cảnh sát tụi con chạy, anh mà bắt được anh đá đít, cả lũ đồng ý,anh xấu tính hăm hở vì  mình lừa được bọn nhóc, hung hăng lùa theo cả lũ, tất nhiên con sẽ bị đuổi đầu tiên vì con là con gái, yếu nhất mà, nhưng vừa đá mông con thì mông của anh còn thảm hại hơn, đã bị “bé ky” nhà ta ngoạm một miếng to đùng vào mông (thì tới giờ cu cậu được thả đi chơi mà, vừa đi chơi, thấy chư bị người ngoài bắt lấy thì nó xông lên bảo vệ chủ thôi, đúng là chó khôn, yêu quá đi, lại ngoan nữa cơ) thế là đang từ vui sướng cái mặt anh trở nên méo xệch (hi hi). Anh Vương với tui con sợ anh ấy làm sao rối rít vào gọi mẹ….sau một hồi rồi cũng qua, mẹ chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở mấy anh em không nên chơi đùa như thế, chỉ thấy anh đỏ mặt, hơn nữa cái mặt méo mó vì đau (ai bảo xấu tính, càng yêu ky ky hơn). Lúc về mẹ mới cười, nhìn anh em con, chỉ lắc đầu, anh em con được thế lại càng thích thú hơn, đúng là vui hết xẩy. Cả hai thi nhau ôm kyky, con thằng nhóc ấy thì vui vẻ, thở phì phò, thè cái lưỡi đốm, còn giơ cái móng  huyền đề lên, yêu quá đi, đáng đời anh, ai bảo xấu tính. Một kỉ niệm đẹp thật khó quên cho những tháng ngày đi học mẫu giáo. Cứ thế con tiếp tục hành trình trở thành người lớn thật mau của mình; không hề biết rằng có bao nhiêu điều khó khăn đang chờ con phía trước.

Con còn nhớ rất rõ, ngày đầu tiên con vào lớp một. Bạn mới, cô giáo mới, trường mới… mọi thứ thật mới lạ, thật rộng lớn. Mẹ biết không, lúc đấy tim con đập thật nhanh và mạnh, hồi hộp, vui mừng và hơn cả là sự thích thú mới lạ. Con thích, thích lắm mẹ à. Trước mắt con là một vùng trời thật mới mẻ và rộng lớn, và hơn cả giờ đây con chính thức bước chân vào thế giới đấy. Học cách trở thành người lớn, đấy là tất cả những gì con nghĩ khi đấy. 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: